Cuộc gặp gỡ với tổ trưởng dân phố
Đúng hẹn, chiều hôm ấy tôi quay lại hàng nước của bà “nguyên vợ Quan chức”. Trời vẫn lất phất mưa, đường làng lầy bùn, từng tốp công nhân tan ca lầm lũi kéo nhau qua. Bà hàng thấy tôi liền hạ giọng:
– Sắp đến rồi đấy! Lão ấy lúc nào cũng đi chậm rì rì, tay phe phẩy quạt nan, bụng thì phình ra như cái trống.
Quả nhiên, từ cuối ngõ xuất hiện một bóng người: chiếc áo bộ đội bạc phếch, bụng vượt mặt, đôi dép tổ ong mòn gót, tay xách túi ni-lông đầy vỏ bia. Dáng đi lảo đảo, nhưng miệng lại huýt sáo bài “Đời tôi là của tôi” nghe rất… bất cần đời.
– Đấy, lão tổ trưởng dân phố Đi-mi-tốp đấy! – bà hàng thì thào. – Ông muốn khai thác thì nhanh nhanh, kẻo lát nữa lão say thì chỉ biết hát karaoke thôi.
Tôi bèn tiến lại, lễ phép:
– Dạ, em chào bác tổ trưởng! Cho phép em mời bác chén rượu cho ấm bụng?
Mắt lão sáng lên, miệng cười hềnh hệch:
– Có rượu à? Đi! Người tử tế không bao giờ từ chối lời mời tử tế.
Chúng tôi kéo nhau vào quán nhậu vỉa hè, gọi nồi lẩu gà, thêm vài chai rượu ty. Chưa kịp cụng ly, lão đã tu ừng ực, rồi bắt đầu… cởi ruột gan.
– Này cậu, nghề lấy Quan chức bây giờ suy thoái lắm rồi! Thời bọn tao còn trẻ, gái trong làng tranh nhau làm “dâu Quan chức, cán bộ”, chỉ cần được cái sổ gạo, cái tem phiếu là sung sướng lắm. Còn bây giờ á? Chúng nó đòi iPhone, đòi chung cư, đòi cả xe SH. Lương tổ trưởng dân phố cỡ 3 triệu như tao thì lấy đâu ra?
Lão ngửa cổ cười, rồi thở dài như gió mùa đông bắc:
– Tao cưới đến ba đời vợ, đứa nào cũng bỏ. Đứa đầu theo thằng lái xe công ty, đứa thứ hai trốn sang Đài Loan, đứa thứ ba thì… thôi khỏi kể. Giờ tao chán rồi. Đàn bà đúng là cái giống bạc tình!
Tôi giả vờ châm thêm dầu vào lửa:
– Chuẩn bác ạ! Phụ nữ bây giờ chỉ chạy theo vật chất. Toàn “đào mỏ” thôi!
Nghe thế, lão phấn khích hẳn, đập bàn cái “rầm”:
– Đấy! Chính xác! Thời nay “kỹ nghệ lấy Quan chức” hết thời rồi. Gái trẻ không còn nhắm tới tổ trưởng dân phố, hay mấy ông công chức tép riu như tao nữa đâu. Chúng nó toàn săn Quan chức cấp vụ, cấp sở, hoặc ít nhất cũng phải phó phòng có xe biển xanh đưa đón. Còn loại Quan chức quèn như tao thì coi như phế thải.
Lão lại rót, lại tu, rồi ghé sát tai tôi nói nhỏ:
– Nói cho cậu biết nhé, bây giờ muốn làm chồng ra dáng, phải có ba thứ: nhà mặt phố, bố làm to, ô tô xịn. Không có đủ thì bị vợ bỏ như chơi!
Nghe mà tôi vừa buồn cười vừa rùng mình. Hóa ra “nghề” này cũng có hẳn “tiêu chuẩn ngành” hẳn hoi.
Lát sau, lão đã ngà ngà, bèn cầm micro quán karaoke, gào vang:
– Đời tôi cô đơn nên yêu ai cũng cô đơn…
Khách bàn bên phá lên cười. Tôi cũng cười, nhưng trong lòng thì lại chợt thấm: “Thì ra kỹ nghệ lấy Quan chứcthời nay cũng lắm nỗi bi hài như kỹ nghệ lấy Tây thuở trước.”
Tôi lặng lẽ ghi chép, nghĩ thầm: Bản phóng sự này sẽ còn dài.
Kết luận: Kỹ nghệ lấy Quan chức, cán bộ
Sau buổi gặp gỡ lão tổ trưởng dân phố Đi-mi-tốp – phiên bản hiện đại, tôi mới dám rút ra vài nhận định “khoa học” về cái gọi là kỹ nghệ lấy Quan chức, cán bộ.
Thứ nhất, kỹ nghệ này tồn tại thực sự, nhưng đã hoàn toàn khác xưa. Không còn là những cô gái “xuống làng chọn chồng” chỉ vì miếng tem phiếu hay sổ gạo. Giờ đây, phụ nữ nhắm tới Quan chứclà nhắm tới quyền lực, xe biển xanh, chung cư, và khả năng “chi trả”.
Thứ hai, nghề này không phải ai cũng làm được. Để trở thành “mục tiêu” hợp pháp của kỹ nghệ, anh Quan chứcphải có đủ ba yếu tố:
- Vị trí – từ phó phòng trở lên, nếu không, sẽ bị xếp vào dạng “phế thải”.
- Tiền bạc – càng ổn định, càng hấp dẫn; nếu lương ba cọc ba đồng, xem như tự loại mình.
- Thể diện – có chút uy nghi, quen môi trường xã hội, để vợ tương lai cảm thấy “đáng giá”.
Thứ ba, kỹ nghệ này cũng có sự cạnh tranh khốc liệt. Chưa kể, phụ nữ hiện đại còn “nghỉ việc” theo nhu cầu, chuyển sang công việc khác, hoặc thậm chí… dễ dàng bỏ đi nước ngoài. Thế nên Quan chức muốn “thu hoạch” phải có chiến thuật, chứ không phải cứ đứng ra đợi may mắn.
Thứ tư, không ít lão Quan chứcnhư Đi-mi-tốp – kinh nghiệm dày dặn, từng trải qua ba đời vợ – bây giờ cũng chỉ còn cách “hạ mình” và trông chờ vào tình cờ, vào những lời xấu đàn bà mà được vợ mở lòng.
Cuối cùng, nếu xét về mức độ nghiêm trọng và hài hước, kỹ nghệ lấy Quan chức còn bi hài hơn kỹ nghệ lấy Tây ngày xưa: vừa có quyền lực, vừa có nhu cầu vật chất, vừa đầy mưu mô, nhưng cũng đầy những bất ngờ, cười ra nước mắt.
Vậy nên, nếu ai hỏi: “Liệu lấy Quan chức có phải là nghề không?” – câu trả lời hiển nhiên là: Đúng, nhưng là nghề… thời sự, đầy rủi ro, và cực kỳ biến hóa khôn lường.
Nhìn từ Thị Cầu, từ những bà hàng nước chỉ điểm, những lão tổ trưởng dân phố lảo đảo, đến cả đám con gái trẻ săn Quan chức, cán bộ: tất cả như một bản báo cáo sống động về một kỹ nghệ đang chuyển mình, vừa lố bịch vừa… nghiêm túc, vừa lừa đảo vừa chân thành.
Và tôi, một nhà báo trẻ tuổi, chỉ còn biết ghi chép, quan sát, mà đôi khi… vừa buồn cười vừa rùng mình.