Skip to main content

NGHIỆP CHƯỚNG

…“Lịch sử là cái đinh để tôi treo những tác phẩm của mình.“ - Alexandre Dumas cha.

Dẫn nhập.

Theo “Trần Triều Thế Phổ” Huệ Võ Vương Trần Quốc Chân là con thứ 2 của vua Trần Anh Tông (1279 – 1293), là em của Trần Anh Tông, anh của Huyền Trân Công Chúa. . Vua Chiêm Chế Mân dâng 2 châu Ô, Rí làm đồ sính lễ cưới Huyền Trân. Tháng 6. 1306, Huyền Trân sang Chiêm làm hoàng hậu, được 1 năm vua Chiêm băng hà.

Câu chuyện bắt đầu từ đây.

********

TIỀN XÂY MỘ TỔ

1/ TIỀN CỦA TÔI

Khi trở thành nhà văn có chút tiếng tăm trong một cộng đồng ít người đọc sách tôi hay được các bậc ” thời vang bóng” gọi tới tư gia nghe họ kể về quá khứ để chấp bút viết hồi ký.

- Tại sao các bác các chú không gọi ai mà lại gọi tao? Tôi hỏi con em út. Nó trả lời: vì anh thích tráng ca hơn tình ca.

Mẹ tôi thì bảo: số tử vi của con là làm nô bộc suốt đời.

LỜI NGUYỀN CỦA DÒNG SÔNG

Thành Hoàng làng tôi làm nghề bị gậy. Cứ ra giêng, con cháu trong làng bất kể giàu nghèo đều đi xin ăn khắp xứ trong khoảng một tháng trời, đó cũng là cách nhớ ơn ông tổ.

Năm nào tôi cũng về quê.

Ở đây, tôi được sống lại những năm tháng ấu thơ và hít thở không khí trong lành, lá phổi khử sạch mùi xú uế chốn thành thị rác rưởi.

Cha tôi bảo: Nghề chữ của con không bằng nghề ăn mày.

Mẹ nói: Khi đi khất thực mới hiểu được lòng nhân. (Đó là lý của người quê, ngay các bậc thánh chữ cũng khó giải thích).

HÀ NỘI VÀ NHỮNG KHÚC MƯA

Hà Nội vào tháng này rất ít mưa nếu có chỉ là những cơn mưa nhỏ ...

Tối hôm qua cả phố ầm ĩ vì một việc rất xoàng. Thằng Du lên cơn nghiện trói mẹ lại lấy dây chuyền mang bán. Chẳng ai dám can đụng vào nó không ra Văn Điển thì cũng thành phế nhân.

Chị Thanh (người nghiên cứu mỹ học) lẩm bẩm: Các giá trị nhân bản đang bị hành quyết.

Mẹ tôi hỏi: Bộ môn của cô không có định hướng phần này?

- Thưa bà! Hiện tượng này liên quan tới tôn giáo và chính trị.

 

Hà Nội vào tháng này rất ít mưa nếu có chỉ là những cơn mưa như người đái giắt.

CÁCH ĐẤT LIỀN BỐN MƯƠI HẢI LÝ

Tôi bị đuổi khỏi trường Đại Học Hàng Hải vào năm cuối cùng. Nói theo ngôn ngữ nghề nghiệp là tôi … “chết đuối trên bờ”.

Về nguyên nhân, tôi thấy không cần thiết phải kể ra đây, bởi lẽ, tôi sinh ra và lớn lên trên một đất nước vốn có nền văn học sướt mướt. Thêm chút nước mắt mà bạn đọc đã khóc nàng Kiều và các nhân vật X, Y, Z chỉ làm ngập lụt ngòi bút những nhà phê bình mẫn tiệp đang gò mình cố gắng tìm chỗ khô ráo cho các tác phẩm mang tính chiến đấu.

PHƯỜNG BÁT ÂM

(Nghĩa tử là nghĩa tận) 

Tốt nghiệp Nhạc Viện chưa xin được việc làm. Tôi chơi nhạc đám cưới, vũ trường, đệm đàn cho các ca sĩ hạng Phường, Quận, thi thoảng leo tới cấp Thành Phố... vẫn xác xơ chẳng đủ trám miệng, dạ dầy bữa đầy bữa vơi "điểm phổi" bằng thuốc lào hay thuốc lá nhìn kẻ no đủ lượn SH rồi mơ tưởng đời mình tới lúc thăng hoa...

ĐÈO GỌI MẸ

Khi tôi lên đồn biên phòng Tà Sửa nhận công tác, anh Huy trưởng phòng cán bộ nói nửa đùa nửa thật: con gái vùng ấy đẹp lắm toàn cởi truồng tắm suối. Có ra ngắm thì phải “bí mật áp sát”, bị phát hiện là mang tiếng sĩ quan biên phòng đó. 

 

BA NGƯỜI BẠN

Tôi có ba người bạn. Tôi yêu chúng và cũng thương cảm lắm nên mới viết về chúng. Câu chuyện chắp vá, vụng dại, còn mạch văn lúc tắc lúc thông y hệt cuộc đời mà chúng ta đang sống.

1/ THẰNG LIÊM

Thằng Liêm – kỹ sư chế tạo máy. Tôi không rõ nó có giỏi về chuyên môn hay không? Chỉ biết, nó hết sức vụng về khi chữa xe máy, dù là thay dầu.

Vợ nó là bác sĩ nha khoa. Tôi chắc, vợ nó giỏi chuyên môn.

TIẾNG NỔ SAU CHIẾN TRANH

Sau chiến tranh tất nhiên vẫn có tiếng nổ ví dụ như: Mìn phá đá, bắn tội phạm mang án tử hình, công an bắn kẻ cướp, kẻ cướp bắn công an...nhưng cũng có những tiếng nổ không nằm trong sự liệt kê của các nhà xã hội học.

ANH THI

Làm văn tả người, tôi dốt thảm hại. Năm học lớp bốn cô giáo ra đề bài: “Em hãy tả bạn trưởng lớp…”Tôi tả thế nào mà cuối cùng bạn trưởng lớp xinh xắn lại có: đôi mắt tròn to lông mi cong như đôi mắt con bò nhà bác Thìn…

Tôi hay liên tưởng kỳ quặc giữa chó, mèo, dê, hải cẩu, hà mã…và thấy mỗi người đều có nét của của thú vật và ngược lại thú vật cũng có nét giống người. Tôi tự thấy mình giống con thằn lằn sấm. Đầu bé tẹo không tương xứng với thân hình khổng lồ. (Chắc giống ấy ngu ngốc không kém gì tôi).