Skip to main content

Truyện 100 chữ

CẠY NÓ LÀ CON !

Chú Duy 70 tuổi, con gái 45 tuổi, không hợp nhau. Chú than phiền: “Nó cạy là con, tưởng giỏi, toàn chặn họng không nghe gì. Em Riêng kêo: “Bố em không nghe, hiểu gì ngày nay cả. Toàn chuyện xưa có làm gì được đâu!”

Thực ra chỉ tại tai trái chú Duy nghe không rõ, hiểu sai, nói mọi chuyện khác đi. Con gái lại hiểu khác và sai tiếp, chẳng ai hiểu ai cả.

Máy trợ thính cho tai trái là xong. Nhưng chú Duy tự ái vì cách nói của con gái nên thề “không cần”. 

KHỔ THÂN ÔNG ĐIỆP !

Ở Hải Phòng, họ chơi nhầm lớn: xây hẳn căn nhà hai tầng trên đất hàng xóm. Chính quyền bối rối, mạng xã hội đã “bonus” cú nhầm khác, gán thêm cho ông Phó Giám Đốc CA Thành Phố,  chức “chú bác họ xây nhầm”. Ông Điệp phải ra tuyên bố: không bà con, không uống chung trà đá. Dân mạng ngớ người: để giữ danh dự, ghế, phải chứng minh… mình không có họ hàng. Rốt cuộc, nhà thì không dỡ, lời đồn không gỡ, còn dư luận thì phải tiêu hóa một bữa tiệc “nhầm” no nê.

CHỨC TO MẮT THƯỜNG KHÔNG NHÌN THẤY

Na, một phụ nữ rất giỏi, làm hết phần lớn công việc của Hội và Văn phòng của Sở.

Nhiều người khen, nhiều người  không thích vì cô thẳng tính,  hiểu rõ vấn đề rất nhanh và nói đúng những gì xảy ra. Ở đây, Na không bao giờ lên chức được, làm phó suốt đời. Nhưng cô rất tự hào và vẫn vui vẻ với những “Chức to mắt thường không nhìn thấy” của mình. “Quan trọng là giúp được mọi người, giúp được bản thân,” như cô nói.

Rất nhiều người tìm gặp cô mỗi khi đến tỉnh.

CHIA SẺ

Thời nay, ai ham hiểu hiểu biết thật sướng. Lên Internet tìm thấy hết. Chỉ khó biết đúng sai. Ai nhiều bạn “ảo” thì nguồn tin càng vô tận.
Thông tin vô tận thật là nguy hiểm vì… chúng phải từ đâu ra và lan tỏa rất nhanh nhờ những người tốt bụng muốn chia sẻ miễn phí nhanh nhất với cả thế giới.
Họ chia sẻ thông tin chứ không chia sẻ tiền hay trách nhiệm.
Nhà nước cũng là một trong số đó.
Người dân phải tin ai chứ !

ĐẲNG CẤP

Mơ 24, à 23 tuổi rưỡi trầm trồ: “Chị thật đẳng cấp! Túi Hemes đấy!” Trời, túi thôi đắt hàng tỉ vậy?
Một mình vào quán, em Linh nhờ: “Giúp em 2 cái ghế.”
À, 1 ghế để đặt chiếc túi mua ở tận Pari, vài trăm triệu.
Hiền, làm bệnh viện, không có túi để khoe.
Nhưng tôi thèm được đẳng cấp như em. Em và chồng bảo trợ 7 trẻ em nghèo ở Yên Bái nhiều năm rồi.
Tổng số tiền gửi các em hàng tháng suốt bấy nhiêu năm chắc thừa đủ mua nửa chiếc túi Hemes.

"Đ..." SỢ AI !

Mọi người lo sợ (AI-Trí Tuệ Nhân Tạo) sẽ thống trị con người. Không bao giờ có chuyện đó. Tôi hiểu điều đó khi xem đối thoại của ChatGPT và một người dùng, ngành văn hóa của một Quận ở Hà Nội. Sau khi bắt AI viết nhiều bài về một sự kiện văn hóa khu Hồ Trúc Bạch, vị này không hài lòng và chửi rất nhiều lần “Đ…m mày không hiểu à? Bịa à? … “ ChatGPT vẫn lịch lãm trả lời: “Tôi xin lỗi…” AI không bao giờ thay thế được con người vì quá lịch sự.