Skip to main content

…“Lịch sử là cái đinh để tôi treo những tác phẩm của mình.“ - Alexandre Dumas cha.

Dẫn nhập.

Theo “Trần Triều Thế Phổ” Huệ Võ Vương Trần Quốc Chân là con thứ 2 của vua Trần Anh Tông (1279 – 1293), là em của Trần Anh Tông, anh của Huyền Trân Công Chúa. . Vua Chiêm Chế Mân dâng 2 châu Ô, Rí làm đồ sính lễ cưới Huyền Trân. Tháng 6. 1306, Huyền Trân sang Chiêm làm hoàng hậu, được 1 năm vua Chiêm băng hà.

Câu chuyện bắt đầu từ đây.

********

Thượng tướng Trần Khắc Chung được lệnh vào gặp vua Anh Tông. Anh Tông ra đón Khắc Chung ngay cửa điện khoác tay đi vào vườn thượng uyển. Nhìn nét mặt đăm chiêu của Anh Tông, Khắc Chung nhận thấy một nét lo,

Có tin dữ từ Chiêm quốc báo về. Chế Mân vừa băng hà, theo mọi lệ xứ này, em gái ta phải lên giàn hỏa để tử tiết cùng chồng…

Khắc Chung đưa mắt nhìn vua Anh Tông, và cố ghìm trong mình một cảm giác khó tả. Xót xa ư! Cũng có. Đau buồn ư! Cũng có…Khắc Chung bỗng nhớ lại những năm trước đó, từ khi Khắc Chung còn mang họ Đỗ, chưa được mang quốc tính họ Trần…

Ngày ấy chàng trai họ Đỗ say mê luyện võ học binh thư. Mười tám tuổi đã nổi tiếng cả trấn Sơn Nam về tài võ nghệ. Vào một buổi chiều trên đường về Sơn Hạ, Khắc Chung gặp một lão nhân người nhỏ bé nhưng đôi mắt thật sáng như có thần ở bên trong. Nhìn Khắc Chung ông già lên tiếng.

Tiếc tài võ học chưa có căn nguyên, chưa chế được tâm, rộng mà chưa sâu, cương mà chưa nhu. 

Cao ngạo vốn là tính của họ Đỗ. Khắc Chung trả lời,

Thưa bậc cao nhân, xin cao nhân chỉ giáo vài đường cho kẻ hậu sinh.

Ông già vịn tay vào gốc cây. Chỉ nhìn những ngón tay như vuốt chim ưng cắm sâu vào thân cây để đứng lên. Khắc Chung sụp xuống bái ông làm sư phụ.

Lưu lại Sơn Hạ, khi ông già đã truyền hết tinh hoa dòng võ gia truyền, lúc hạ sơn ông nói: ta chấm được tướng số của con. Công thành, danh toại. Nhưng…

Thưa sư phụ, xin người nói hết.

Giang sơn nào cũng có luật. Luật là gốc là sách trời. Hãy lấy đức làm trọng, nếu không đến chết thân xác cũng khó nguyên lành.

********

Phò nhà Trần trong cuộc bình nguyên, từ một Đô Úy, Khắc Chung được phong Thượng Tướng. Có lần, vua Nhân Tông muốn sai người đi dò xét tình hình giặc. Khắc Chung xin đi, nói năng đối đáp với Ô Mã Nhi đâu vào đấy. Khiến Ô Mã Nhi phải thốt lên: người ấy đang lúc bị uy lực áp chế mà lời nói, sắc mặt vẫn tự nhiên, không hạ thấp chủ nó làm Chích, không nịnh hót ta làm Nghiêu. Nước nó có người giỏi như vậy chưa dễ đánh chiếm được. 

Và lại có lần để biểu diễn võ học trước mắt sứ Nguyên. Từ cung, kiếm, côn, quyền Khắc Chung đã làm cho sứ Nguyên kinh ngạc. Khi biểu diễn nội công, quân lính mang vào hai chậu nước. Tay bên phải Khắc Chung vỗ mạnh nước bắn ra ngoài không còn một giọt, tay trái ghìm xuống dùng đòn nhu, vận khí nước trong chậu xoáy vòng tròn không văng ra ngoài một giọt. Sứ Nguyên xanh mặt thán phục võ học của nước Nam. Tài trí của Khắc Chung được các danh tướng nhà Trần kính phục, và còn lọt vào cặp mắt xinh của cô em gái vua Anh Tông nổi tiếng tài hoa xinh đẹp Huyền Trân.

Nghĩ tới đó Khắc Chung không nén được tiếng thở dài nhớ lại đã bao lần cùng Huyền Trân tình tự. Ngày Huyền Trân biệt Thăng Long làm vợ vua Chiêm. Khắc Chung mượn rượu làm vui.

Tiếng vua Anh Tông cắt đứt dòng suy tưởng.

Ta tin cậy trao cho Thượng Tướng sứ mệnh: hãy bằng mọi cách cứu em ta về.

Khắc Chung dè dặt: Thế có nghĩa xé bỏ luật ngàn đời của Chiêm quốc?

Phường rợ mọi. Luật của nó không phải của nước Nam ta. Ngươi hãy lĩnh mệnh.

******** 

Với danh nghĩa vào Chiêm dự lễ tang. Đoàn thuyền của Khắc Chung lên đường được bốn ngày. Khắc Chung lựa rất kỹ toán “Thủy Đột” chỉ bốn mươi tay kiếm từng vào sinh ra tử nơi trận mạc. Ngoài ra, trước lúc lên đường Khắc Chung cho người gọi tướng cướp hải hồ Đinh Thiết, kẻ mà Khắc Chung thu phục được sau một cuộc đọ tài trên dòng Thiên Mạc. Đinh Thiết lúc trước trấn giữ cả thượng nguồn, hạ nguồn con sông, sinh ra ở làng Tức Mạc, lưu lạc giang hồ từ nhỏ. Đinh Thiết có biệt tài dùng ám khí. Khi giáp trận vũ khí sở trường là chiếc mái chèo bắng sắt. Gã tự tạo cho mình một chùm lưỡi câu đồng sắc bén nối với cuộc dây da trâu dài hai sải. Chùm lưỡi câu có thể móc mắt đối phương, xé nát ngực khi cận chiến. Để thu phục Đinh Thiết, Khắc Chung phải cùng Yết Kiêu lập kế đưa gã vào tròng, Khi cúi đầu bái phục Khắc Chung. Gã bỏ nghề cướp bóc sống bằng nghề đánh cá. Nhận được lệnh tiễn Đỗ Thiết mang bộ vũ khí thuở nào kéo theo hơn mười thủ hạ toàn những tay giỏi nghề sông nước, võ nghệ tuyệt luân và tuyệt đối trung thành.

********

Huyền Trân lặng lẽ đi lại nơi phòng riêng. Chỉ còn mấy ngày nữa nàng sẽ lên giàn thiêu cùng chồng theo đúng tục lệ nước Chiêm. 

Cái đêm Chế Mân sắp sửa nhắm mắt. Trời bỗng đổ mưa, hai con bạch tượng gào thét bứt tung xích chạy vào rừng như báo hiệu điềm gở. Túc trực bên long sàng cùng bầy thị nữ, đến nửa đêm ra hiệu đuổi hết thị nữ ra ngoài, chỉ còn lại Huyền Trân. Chế Mân nói đứt quãng qua hơi thở.

Ta chờ nàng ở bên kia. Nơi ấy mới là cõi vĩnh hằng. Nàng hãy cầm lấy chiếc gương này, nó rất linh thiêng tiên tri trước những gì sẽ đến ở tương lai, và chỉ linh nghiệm khi ta nhắm mắt. Nó cũng là lưỡi gươm trừng phạt kẻ nào ăn ở hai lòng, phá bỏ tục lệ của Chiêm Quốc.

Chiếc gương ấy giờ đây nằm trong hộc trang điểm của Huyền Trân. Đó là chiếc gương làm bằng sừng tê giác được đánh bóng có thể soi mặt mình vào được. Nạm xung quanh là vàng, ngọc. Nàng cất kỹ không dám soi, nỗi sợ hãi trùm lên công chúa nước Việt, vật sính lễ để đổi lấy hai vùng đất.

Và chỉ ngày nữa thôi. Nàng sẽ bước lên giàn hỏa.

Tiếng nhạc bi ai vang lên. Thi thể của vua Chiêm được cuốn kỹ trong lớp vải quý bọc sáp. Quân lính vây xug quanh dàn hỏa. cạnh đấy, một con voi bị trói chặt sắp sửa làm lễ vật cho vua Chiêm. 

Chiếc kiệu do bốn người lính khiêng ra xuất hiện. Huyền Trân mặc y phục hoàng hậu, châu báu đầy người. Theo sự chỉ dẫn của vị pháp sư mặc áo vàng, nàng bước lên giàn hỏa nằm xuống bên cạnh thi thể vua Chiêm. 

Ngọn lửa sắp bùng lên.

********

Chỉ nghe tiếng binh khí, những thân người đổ vật. Tiếng quân Chiêm thét lên sợ hãi.

Quân Việt! Quân Việt!

Mũi đột kích do Đinh Thiết dẫn đầu như khoan một mũi dao vào thẳng hàng rào quân Chiêm tạo thành một khoảng trống. Ở phía bên kia, người ta thấy một thân hình cao lớn dẫn một toán quân đánh tập hậu sau lưng quân Chiêm.

Một cánh tay rắn chắc đỡ Huyền Trân dậy. Mở mắt, nàng không thể tin người đó là Khắc Chung…

Đoàn thuyền nắm ngay cạnh bờ sông. 

Trăng lên. Trong khoang thuyền chỉ có hai người với cánh buồm căng gió. Khắc Chung và Huyền Trân lặng nhìn nhau không nói. 

Những chiếc thuyền khác cố làm chậm mái chèo, lùi ra xa.

Bên người tình thuở trước Khắc Chung quên hết, và Huyền Trân cũng chẳng nhớ tới chiếc gương bằng sừng tê giác. Đoàn thuyền nhằm hướng Thăng Long thẳng tiến, không ai để ý phía sau thuyền có một con cá lớn lặng lẽ bơi theo.

Thăng Long vẫn còn xa.

Đêm cuối cùng sống bên nhau, cả Khắc Chung và Huyền Trân không ai ngủ được. Huyền Trân hồi hộp vì sắp trở lại cố hương, 

Sáng đó, theo thói quen. Khắc Chung lấy thanh gươm báu ra tập luyện. Chàng bỗng giật mình khi thanh gươm chuyển sang màu đen kịt. Cũng rạng sáng, sực nhớ tới chiếc gương Chế Mân trao cho mình trước lúc lâm chung. Huyền Trân giở ra soi, nàng bỗng tái mặt khi thấy trên mặt gương rỉ ra hai giọt máu, vệt máu loang ra, mặt gương xỉn màu tro không còn soi được nữa.

Buổi trưa, khi gần đến cửa Chương Dương. Con cá lớn đằng sau đoàn thuyền bỗng bứt lên tung nước trắng xóa trước mũi thuyền, những giọt nước khi bắn lên thuyền biến thành máu đỏ.

Đinh Thiết và đám thuộc hạ lành nghề sông nước không thể phóng lao trúng được.

******** 

Kết

Về sau Văn Hiến Hầu muốn lập hoàng tử Vượng con của bà thứ đem một trăm lương vàng đút lót cho người nhà Quốc Chấn là Trần Phẫu vu cáo Quốc Chẩn phản nghịch. Vua đem giam và hỏi Khắc Chung. Khắc Chung vào hùa với mẹ hoàng tử Vượng thưa rằng.

“Bắt hổ thì dễ, tha hổ thì khó”. 

Vua cấm không cho Quốc Chẩn ăn uống cho đến chết. Sau này, Quốc Chẩn mới được rửa oan.

Khắc Chung khi mất được đưa về chôn ở Giáp Sơn, bị người nhà Quốc Chẩn là Thiệu Võ quật mồ vằm xương cốt.

Huyền Trân về Thăng Long được hai năm, mắc bệnh loạn trí suốt ngày chỉ nói tiếng Chiêm.

Cũng trong thời gian ấy. Người Thăng Long thấy xuất hiện một ông già làm nghề hát rong, hát rằng:

“Có tâm không giữ sẽ mắc nghiệp trời

Nuốt lời đời phụ mệnh trời ai hay”.

Ít ai biết được người đó là thầy dạy võ cho Đỗ Khắc Chung, từ thuở chưa mang quốc tính họ Trần,.