Tôi đang ngồi trong căn hộ tập thể ọp ẹp còn sót lại sau ga Hà Nội, đối diện với ông quan chức đã về hưu nhưng vẫn dư oai phong cũ. Ông ta tự tay khui chai rượu nếp “quê nhà” nhưng đóng trong vỏ rượu ngoại để giữ thể diện, rồi vỗ bàn:
– Này, chú nhà báo, chú muốn biết tại sao một đời tôi lấy đến mười bốn bà vợ chứ gì?
Tôi gật đầu, vừa rót thêm trà đá, lòng thầm nghĩ: “Chắc đây là một thứ kỷ lục Guiness ở xứ này rồi!”
Ông quan chức gãi cằm, râu lún phún, hắng giọng:
– Đầu tiên là do… hoàn cảnh công tác. Hồi mới ra trường, tôi về làm cán bộ huyện. Ở huyện có cô y tá trạm xá, thấy tôi mặc sơ mi trắng, đi dép cao su mà lại oai vệ, thế là cô ấy đem lòng ngưỡng mộ. Tôi cũng ngưỡng mộ lại. Thành vợ cả.
Rồi ông ta nâng chén, uống một hơi, tiếp:
– Nhưng công tác luân chuyển nó khổ thế đấy! Về tỉnh, lại gặp cô kế toán. Cô này khéo miệng, lương lại phát cho tôi đúng hạn, thế là… thành vợ hai.
Tôi suýt sặc nước, lắp bắp hỏi:
– Thế… các bà ấy có biết nhau không?
Ông ta cười khà khà:
– Biết chứ! Nhưng tôi xoay khéo, mỗi bà một nơi, có khi còn cho gặp nhau trên… tiệc gia đình. Chỉ khổ tôi thôi, phải nhớ ngày sinh nhật, ngày cưới, ngày 8/3, 20/10, thôi thì đủ thứ! Lúc nào cũng như học thuộc lịch sử Đảng, nhầm một cái là ăn đòn.
Ông ta gõ ngón tay xuống bàn, mắt lim dim:
– Rồi lên trung ương công tác, tôi lại có thêm vài cô thư ký trẻ. Mà thư ký, chú biết rồi đấy, vừa nhanh nhẹn vừa tình cảm, sáng thì cà phê, chiều thì trà sữa, tối thì nhắn tin “sếp ăn cơm chưa”. Thế là… không cưới không được.
Tôi tròn mắt:
– Ấy, thế mà vẫn cưới hết à?
Ông quan chức gật gù, nghiêm trang như đang họp:
– Tôi mà làm gì cũng đường hoàng cả. Đã lấy là cưới, có giấy chứng nhận, đàng hoàng hơn khối ông!
Tôi thì chỉ biết gãi đầu. Ngoài trời mưa táp vào mái tôn, trong lòng tôi thì cứ dội lên tiếng cười.
Ông ta vỗ vai tôi, giọng trầm xuống:
– Nhưng chú biết không… Mười bốn bà vợ, chưa bà nào chịu nấu phở bò tái chanh cho tôi đúng ý. Toàn phải ra quán đầu phố. Đàn bà vợ tôi, giỏi cãi nhau trên Facebook thì nhiều, chứ giỏi băm hành phi thì ít lắm!
Ông ngửa cổ cười như sấm, còn tôi thì ngồi ghi chép lia lịa, bụng nghĩ: “Đây đúng là một pho sử sống về nghệ thuật… lấy vợ.”
Chai rượu vơi dần, ông ta kết luận, giọng như đọc báo cáo:
– Cho nên, chú cứ ghi vào bài báo của chú thế này: ‘Ở thời nay, ngoài kỹ nghệ làm đẹp, kinh doanh online, thì còn có một kỹ nghệ âm thầm mà rực rỡ: kỹ nghệ lấy quan chức.’ Nói xong nhớ bảo là tôi không tiết lộ danh tính nhé, kẻo mấy bà vợ còn lại kéo nhau đi kiện thì khổ!
Rồi ông ta cười ngặt nghẽo, tiếng cười hòa vào tiếng mưa rả rích. Tôi thì vừa buồn cười vừa hơi rùng mình.
Một ông quan chức mà cưới mười bốn bà, lại còn kể như khoe thành tích, đúng là thời nay cái gì cũng có thể thành “nghề”… kể cả lấy vợ!