Ông quan chức vỗ đùi đánh “bốp”:
– Thôi, tôi kể cho chú nghe từng bà, chứ nói chung chung thì chú khó mà hình dung hết cái sự nghiệp… gia đình cách mạng của tôi!
Vợ cả – Cô y tá trạm xá huyện
Ông nhấc chén rượu, trầm ngâm:
– Bà cả vốn y tá, tay lúc nào cũng cầm ống tiêm. Mỗi lần tôi đi công tác về trễ, bà ấy lôi ra cái xi-lanh 10ml, dọa: “Anh có muốn tiêm trực tiếp vào mông không thì bảo!” Thế là tôi ngoan ngay. Lấy y tá, lợi được cái đau bụng không phải ra viện, chỉ cần gọi “em ơi” là có thuốc. Nhưng khổ một nỗi, cơm thì nấu mặn chát, tôi ăn xong phải uống cả ấm nước chè.
Vợ hai – Cô kế toán tỉnh
Ông cười khà khà:
– Bà hai khéo tính lắm. Tiền lương, tiền thưởng, tiền đi họp, bà ấy ghi sổ hết, không sót một đồng. Tôi còn nhớ lần đầu tiên nhận “phong bì” của doanh nghiệp, chưa kịp mở, bà ấy đã bảo: “Anh đưa em giữ hộ cho khỏi rách giấy.” Lấy kế toán thì được cái không lo thất thoát, nhưng cũng khổ vì mỗi khi đi chợ, bà ấy cứ bắt mặc cả từng nghìn một, đến nỗi bà bán cá gọi tôi là “ông kiểm toán trưởng”.
Vợ ba – Thư ký trẻ trung
Ông liếc tôi, giọng như tâm sự:
– Ấy, bà ba thì khỏi nói, hồi ấy tôi mới ra Hà Nội. Thư ký trẻ, tóc uốn xoăn, son đỏ chót, tối nào cũng nhắn tin: “Sếp ngủ chưa, để em chúc.” Đàn ông có ai chịu nổi? Lấy bà ba về, sáng nào cũng có cà phê pha sẵn, nhưng sau thì… suốt ngày livestream bán mỹ phẩm, tôi đi họp mà tiếng “chị ơi chốt đơn” vang cả phòng khách.
Vợ tư – Chủ tiệm spa
– Bà tư là chuyên gia làm đẹp. Lấy về thì được cái lúc nào cũng thơm tho mùi sữa tắm nhập ngoại. Nhưng bà ấy chỉ thích massage, tối đến tôi mệt rã rời, còn bà ấy thì hăng say “bấm huyệt”, bảo tôi phải làm mẫu cho học viên. Thành ra tôi ngủ không được, đêm nào cũng bị dí dầu nóng vào gáy.
Vợ năm – Hotgirl mạng xã hội
Ông thở dài, rót thêm chén rượu:
– Bà năm đúng là “tai nạn nghề nghiệp”. Thời ấy Facebook đang thịnh, tôi dại dột thả tim vài cái ảnh “check-in”. Thế là dính! Bà ấy xinh thì có xinh thật, nhưng mỗi ngày up hai chục cái story, chụp cả lúc tôi đang ngáy ngủ. Có lần bà ấy quay TikTok cảnh tôi gãi bụng, chú tin không, được cả chục nghìn view! Từ đó ra đường ai cũng gọi tôi là “chú bụng phệ”.
Vợ sáu – Giáo viên văn
Ông nhếch mép, lẩm bẩm:
– Bà này thì khổ nhất. Ngày nào cũng bắt tôi đọc thơ, bình văn. Tôi mà quên ngày kỷ niệm cưới, bà ấy làm ngay một bài thơ 12 chữ, in status chửi bóng gió. Lấy giáo viên văn thì lãng mạn thật, nhưng ngủ muộn cũng bị phê bình bằng… bút đỏ.
Ông ngả lưng ra ghế, ngửa mặt cười:
– Thôi thôi, kể hết thì đến mai! Chú chỉ cần hiểu thế này: tôi mà đứng lên lập hội “Liên hiệp chồng nhiều vợ”, thì làm Chủ tịch suốt đời cũng không ai dám tranh.
Tôi vừa ghi chép vừa cười, nghĩ bụng: “Đúng là một pho sử sống, nhưng lại là pho sử khiến phụ nữ đọc xong thì chỉ muốn… tắt điện.”