Skip to main content

Trời tối, đường lầy, sau khu chung cư cũ lúc 10 giờ đêm, tôi đi như một phóng viên lang thang, mắt chỉ thấy bóng đen và những vũng nước lấp lánh. Mỗi bước chân là một pha mạo hiểm: giày chồm xuống bùn, téch một cái, tai nghe xa xa tiếng xe máy rú, tiếng chó sủa, mà trong lòng vẫn phảng phất cảm giác… yên bình kiểu “được hòa mình vào đêm tối như một sinh vật vô danh”.

Một ánh đèn đường lóe lên, le lói soi được vài mét đường. Giày tôi vừa mới thoát khỏi vũng bùn cũ, đã rơi thẳng xuống bùn mới. Trước mặt, những vết bánh xe như rắn bạc bò ngoằn ngoèo khắp mặt đường. Tôi rùng mình nghĩ: “Đi tiếp nữa thì đúng kiểu phiêu lưu sinh tồn rồi, nhưng thôi, vẫn phải tới nhà cô bạn ở xóm Cổ Mễ.”

Chợt, từ xa vọng lại những tiếng la hét:

– Ê, mày tưởng tao là cái gì mà bỏ đi không báo, không trả tiền nhà hả? Mày cút ngay khỏi đây!

Một giọng phụ nữ khác gắt lên:

– Không! Đi ra đi, hết giờ rồi!

Tôi tiến lại gần, thấy trong sân một cảnh tượng… không thể hài hước hơn. Trong ánh sáng yếu ớt từ bóng đèn leo lét, một ông chồng – dáng người to lớn, áo sơ mi nhăn nhúm, tay chống hông – bị một bà vợ áo trắng cứng cỏi “xỉa xói” bằng lời lẽ chua chát.

Ông chồng đứng im, hai tay buông xuôi như thử “kiểm tra phản xạ” của đối phương. Bà vợ thì chỉ tay ra đường, giọng lắp bắp:

– Bước ngay tức khắc, nếu không là… gọi công an xử lý!

Ông chồng hít một hơi dài, giọng bình thản:

– Nói lại xem nào, mấy câu vừa rồi của bà đấy?

Bà vợ gằn giọng:

– Tao không sợ mày đâu! Nếu mày dám làm gì bậy bạ nữa, tao trình cơ quan, kéo mày ra tòa án luôn!

Bốp! Một cái tát nhẹ, bà vợ lùi lại hai bước, tay bưng mặt, đứng im. Nhưng ông chồng, hình như không muốn dừng, lại giương hai tay “tặng” cho bà một cử chỉ đe dọa kiểu… võ thuật gia nghiệp dư. Ngay lập tức, tiếng trẻ con ở xung quanh oà khóc, một cậu bé khoảng 10 tuổi chạy sang nhà hàng xóm đập cửa kêu cứu.

Chỉ trong vài phút, hai nhà bên cạnh cũng mở cửa, công an khu vực xuất hiện, quần áo ngủ vẫn nhăn nhúm, chạy sang can thiệp. Phố xá sau giờ nghỉ tối bỗng đông như chợ Tết.

Tôi đứng lặng, quan sát. Lạ thật! Trong khi các “lính” bận rộn trấn áp, các bà phụ nữ và trẻ con nhìn tôi với ánh mắt tò mò như tôi là… diễn viên khách mời.

Bà vợ, thở hồng hộc, xoa mặt, xoa lưng rồi tự nhiên hất hàm:

– Đi gọi công an tuần tra ngay!

Một trong các công an lẩm bẩm hỏi tôi:

– Này, mày đứng đây làm gì?

– Tôi là phóng viên, đến lấy tin về sự việc này.

Ông ta nhún vai, giọng dịu hẳn:

– Vợ chồng đánh nhau thì chuyện thường thôi…

Một công an trẻ hơn, mặt sáng sủa, lịch lãm, mỉm cười hỏi tôi:

– Thế ông định viết về ai, người chồng hay người vợ đây?

Tôi cười khổ:

– Ở nước tôi, vợ chồng đánh nhau là chuyện bình thường. Tôi chỉ kính phục các ông thôi, dám gác chuyện riêng, bảo vệ một phụ nữ trong lúc bạo lực.

Người công an lịch sự gật đầu:

– Chính thế. Chúng tôi không dùng bạo lực với phụ nữ. Dù người vợ có nóng tính thế nào, người chồng cũng nên nhường nhịn.

Bốn cán bộ tuần tra kéo đến, dẹp xong, hai ông hàng xóm mới thôi “thêm dầu vào lửa”. Người chồng bị đưa đi, lân bang kéo nhau về nhà ngủ. Chỉ trong vài phút, phố yên tĩnh trở lại.

Nhưng hình ảnh ông chồng cười gằn, nửa hứa hẹn… nửa giận dữ, khi bị đưa đi dưới sự giám sát của công an, vẫn in sâu trong tôi. Và tôi còn nghe văng vẳng câu cuối:

– Bị công an xử lý xong mà còn tái phạm nữa, lần này… đi luôn!