Cái gọi là “nhà bên cạnh” thực ra chỉ là căn hộ vách mỏng đến mức… ho khẽ cũng vang qua như karaoke phòng kế. Chủ nhà khéo léo treo tạm cái rèm hoa cùng vài bức tranh mua ngoài chợ Đồng Xuân để che đi cái sự trống trải. Thế là từ phòng tôi, chỉ cần hé mắt một cái, tôi có thể “update” toàn bộ drama hàng xóm.
Bà Ách lúc đó đang lúi húi dưới bếp pha cà phê phin cho tôi. Không hiểu bà Kiểm Lâm đã PR tôi kiểu gì mà chủ nhà tiếp đãi tử tế quá. Cũng may, giờ bà ấy “nghỉ chồng” chứ không phải “nghỉ việc”, mà tuổi tôi thì thừa sức làm con bà nên chẳng ai nghi ngờ. Ở khu này, thiên hạ rảnh lắm, nhìn sai một cái là thành chuyện ngay!
Đặc biệt là cô con gái bà Ách – gọi là Su, vừa đẹp vừa phơi phới 17 tuổi – may mà đang đi Hà Nội, chứ không thì chắc tôi ngồi đây cũng bị “soi” ra trò.
Cái tính tò mò của tôi vốn xấu, nhưng nghe bà Ách vừa dọn giường vừa buông câu nửa đùa nửa thật:
– Bên kia cũng có mấy chị đang “tuyển chồng” đấy, biết đâu hợp gu ông?
Thế là tôi chẳng kìm được, nhón chân, khẽ vén tấm rèm hoa…
Ố ồ, bên kia có hai “chị em”. Một chị thì trùm chăn đọc tờ báo cũ mèm, còn một chị ngồi thừ ra ghế, mặc quần trắng, áo len xanh, chân đi tất hoa hồng. Mặt thì… thôi, cố trang điểm mấy cũng vẫn quê! Được cái bình tĩnh đến đáng nể: ngồi khoanh tay chờ “công danh” như triết gia ngồi thiền.
Đang ngó nghiêng, thì “keng!” – tiếng cốc va nhau. Bà Ách gọi tôi ra uống cà phê. Vừa nhấp một ngụm, bà ghé tai hỏi nhỏ:
– Bên ấy có mấy người?
– Hai thôi.
– Lạ nhỉ, nghe đâu mới có mấy “em” nhảy đầm Hà Thành sang đây. Chắc giờ đi vắng.
Tôi bật cười:
– Sang đây nhảy nhót hay tuyển chồng?
– Thì để tìm chồng chứ nhảy với nhót gì! – bà Ách bĩu môi – Ấy, ông có thấy một bà tầm tuổi tôi ngồi đấy không?
– Không để ý.
– Đấy, bà ấy là bà Cẩm. Ngày xưa trót lấy nhầm ông công an. Giờ chồng con không có, về già đành làm “mối bà Nguyệt”, sống bằng tiền hoa hồng. Khổ hơn bà Hai Yểng bên này nhiều. Nghèo, lại ham cờ bạc thì chỉ có xuống dốc thôi!
Đúng lúc đó, tiếng guốc lọc cọc vang ngoài hành lang. Ai đó vào phòng bên, rồi vang lên đoạn hội thoại nghe như hài kịch:
– Thế nào, được hay thua?
– Hời được có ba chục! Tao đói lắm, đi ngang hàng miến mà không dám ăn. Xem trong tủ lạnh còn gì không, hình như có cái bánh kem. Con Duyên, ra lấy mau!
À, hóa ra cái chị “tất hồng” tên Duyên. Mới nghe giọng bà Cẩm quát tháo là tôi đã động lòng thương. Duyên lúi húi tìm, rồi run run đáp:
– Thưa cô, có bánh, nhưng hộp bơ hỏng rồi… kiến bu đầy.
– Cái gì? Kiến bu bơ à? Trời ơi cái đồ ăn hại này! Chỉ biết ngồi đực ra thôi chứ không lo cái gì!
Tôi nghe mà xót xa. Duyên cúi đầu chịu trận, không cãi nửa lời. Cái kiểu “chịu đòn im lặng” này lại khiến tôi càng muốn… bảo kê.
Chưa kịp nghĩ cách, thì chị đang nằm đắp chăn cũng lên giọng:
– Duyên mà cứ ngơ ngơ thế này thì đến chó nó còn chê, lấy đâu ra chồng!
Thế là bà Cẩm được thể, quát thêm:
– Không chịu ở quê lấy anh nông dân nào cho lành! Lên thành phố bày đặt chê bai! Thân mày, bố mẹ mày nuôi chả ra gì, nghèo kiết xác, ăn cơm thì ho bắn tung tóe, người ta rước còn may. Còn bày đặt kén chọn!
Duyên vẫn im thin thít.
Tôi quay lại bàn, nhấp ngụm cà phê, nghĩ bụng: “Một cô gái ngây ngô thế này mà rồi cũng có ngày rơi vào tay mấy ông ‘quan chức’ thích đổi đời bằng vợ trẻ. Và đến lúc đó, lại sẽ có cảnh rên rỉ: ‘Anh yêu em lắm, mỹ nhân ơi!’ như kịch cũ lặp lại.”
Câu chuyện chưa kịp kết thì Suzanne – cô con gái bà Ách – bất ngờ về. Cô mặc đồ rất “xì tin” phố cổ, vừa bước vào đã tươi cười:
– Chào chú!
Ôi thôi, đúng là đẹp thì có đẹp, nhưng tôi chỉ biết ngượng nghịu, vội vã chào lại rồi chuồn. Chứ ở lại, thể nào tôi cũng thành nhân vật chính trong “hóng drama tập sau” mất!