Skip to main content

Bà Kiểm lâm – tức vợ ông Phó Chi cục – nhiệt tình giới thiệu tôi với bà Trung úy Bu-Dích, cán bộ hưu trí ngành công an. Thay vì mời tôi về nhà, bà lại nhắn qua Zalo: “Anh cứ đến căn nhà có hàng rào găng cạnh quán trà sữa Góc Phố, phố Nhà Ngựa, là đúng chỗ.”

Mới ló chân tới cổng, tôi đã nghe vọng ra một giọng karaoke đầy nội lực:

“Bạc đồng me sừ chớ có mà phạt xe… atăng moa rắc công tê tú sàaaaaa!”

Tôi nghĩ bụng: “À ha, dân Bắc Ninh giờ hát karaoke cũng quốc tế hóa cả rồi.”

Bước vào, thấy bà Bu-Dích và một người bạn đang ngồi trên… giường gỗ, vừa đánh bài tiến lên, vừa nhâm nhi trà sữa trân châu. Bên đầu giường là bức ảnh ông chồng quá cố trong bộ quân phục, kế bên là tượng con hổ bằng thạch cao. Không rõ ngài Sơn Lâm có biết mình đang được “cúng” bằng hộp yến chưng sẵn của Vinmart không.

Thấy tôi, hai bà vội kéo chăn che bớt đôi chân đang “tự do dân chủ”, rồi mời ngồi. Bà bạn hỏi nhỏ:
– Ông ấy à?
– Phải, phóng viên đấy! – bà Bu-Dích đáp.
– Thế ông định viết báo bêu xấu chị em tôi à?

Tôi vội chống chế:
– Dạ không, chỉ muốn tìm hiểu cuộc sống của các chị từng… lấy quan chức, để rút kinh nghiệm xã hội thôi.

Hai bà nhìn nhau, rồi cùng cười khanh khách:
– Ông đừng triết lý! Đời mà, yêu quan chức cũng như trúng vé số: vui vài tháng, rồi lại hết hạn. Chúng tôi lấy vì… lương và phụ cấp thôi!

Nghe vậy, tôi gật đầu lia lịa, giả vờ thông cảm. Nhưng bà Bu-Dích lại tiếp lời, giọng trịnh trọng:
– Ông cứ viết thật vào, rằng đàn bà như chúng tôi là loại bỏ đi, xã hội không cần kể tới. Nhưng nhờ chúng tôi mà cả họ được nhờ – có nhà, có sổ đỏ, có thẻ BHYT hạng nhất!

Tôi chưa kịp cười thì một đám trẻ con chạy vào. Thằng bé nhỏ nhất ôm cái mũ kê-pi nhặt được đâu đó, khoe:
– Mẹ ơi, con đeo thử cái mũ chú công an nè!
Bà mẹ quát:
– Biến ngay! Đừng có ám quẻ mẹ, khách đang ghi âm đấy!

Tôi suýt phì cười, nhưng kịp ngậm lại, vì thấy bà giơ chiếc dép tổ ong lên như vũ khí.

Rồi bà quay lại, nghiêm nghị kể tiếp như đang điều tra:
– Người đầu tiên mở đường cho nghề… lấy chức là bà Đội Chóp. Bà ấy cưới ông công an đầu tiên ở Hà Nội, giàu có, nhưng sau về hưu chuyển nghề… khóc thuê đám ma. Vừa khóc vừa livestream, hút mấy ngàn follow. Đấy, thời nào cũng có người tiên phong cả!

Tôi không nhịn được cười:
– Thế ra, bà Đội là “influencer” đời đầu?
– Đúng! – bà Bu-Dích gật đầu dứt khoát – Cái công của bà ấy là làm chị em bớt sợ mấy ông quan mặt đỏ cổ to. Nhờ thế mà bao cô dám “cống hiến thân thể cho sự nghiệp… công quyền”!

Câu chuyện đang rôm rả thì hai bà bạn khác kéo đến, người thì khoác áo chống nắng, người vẫn đeo khẩu trang từ cổ chí trán. Một bà vừa bước vào vừa càm ràm:
– Gớm, con mẹ Bôn giờ lấy được anh trưởng phòng, ra dáng lắm! Nói chuyện mà cứ phẩy tay như ký công văn.
Bà kia đáp liền:
– Chờ đi, mai mốt anh trưởng phòng “chạy làng” là lại livestream khóc như bà Đội Chóp cho mà xem!

Cả bọn phá lên cười, âm thanh vọng ra ngoài làm mấy bác hàng xóm tưởng đang họp chi bộ.

Đang lúc cao trào, bà Bu-Dích quay sang tôi, nửa đùa nửa thật:
– Mà này, anh viết xong nhớ gửi bản thảo duyệt trước nhé. Thời nay viết báo không cẩn thận là “mất tích trong im lặng” đấy!

Tôi cười trừ, gật đầu lia lịa. Trong đầu chỉ còn vang lên một câu:

“Phụ nữ hiểu đời nhiều, ít khi sướng… nhưng nói chuyện thì cực kỳ giải trí!”