Skip to main content

Truyện dài, tiểu thuyết nhiều tập

Thư Tình

Bà Kiểm lâm – tức vợ ông Phó Chi cục – nhiệt tình giới thiệu tôi với bà Trung úy Bu-Dích, cán bộ hưu trí ngành công an. Thay vì mời tôi về nhà, bà lại nhắn qua Zalo: “Anh cứ đến căn nhà có hàng rào găng cạnh quán trà sữa Góc Phố, phố Nhà Ngựa, là đúng chỗ.”

Mới ló chân tới cổng, tôi đã nghe vọng ra một giọng karaoke đầy nội lực:

“Bạc đồng me sừ chớ có mà phạt xe… atăng moa rắc công tê tú sàaaaaa!”

Tôi nghĩ bụng: “À ha, dân Bắc Ninh giờ hát karaoke cũng quốc tế hóa cả rồi.”

Em muốn... và không muốn...

Tôi vẫn chưa hiểu tại sao bà Ách – vợ sếp phòng Tài nguyên – không những cho phép mà còn xúi tôi đi cùng Suzanne dạo quanh Bắc Ninh. Hay bà đang “set kèo” để kiểm tra độ trung thành của tôi? Hay là một màn thử lòng dưới danh nghĩa “đi thực tế”?

Dẫu sao, sau vài tiếng cà phê – chụp ảnh – “check in”, tôi cũng kịp gây ấn tượng với Suzanne là một gã “đàng hoàng, chững chạc, có tiềm năng thành… phó phòng”.

NGHIỆP CHƯỚNG

…“Lịch sử là cái đinh để tôi treo những tác phẩm của mình.“ - Alexandre Dumas cha.

Dẫn nhập.

Theo “Trần Triều Thế Phổ” Huệ Võ Vương Trần Quốc Chân là con thứ 2 của vua Trần Anh Tông (1279 – 1293), là em của Trần Anh Tông, anh của Huyền Trân Công Chúa. . Vua Chiêm Chế Mân dâng 2 châu Ô, Rí làm đồ sính lễ cưới Huyền Trân. Tháng 6. 1306, Huyền Trân sang Chiêm làm hoàng hậu, được 1 năm vua Chiêm băng hà.

Câu chuyện bắt đầu từ đây.

********

TIỀN XÂY MỘ TỔ

1/ TIỀN CỦA TÔI

Khi trở thành nhà văn có chút tiếng tăm trong một cộng đồng ít người đọc sách tôi hay được các bậc ” thời vang bóng” gọi tới tư gia nghe họ kể về quá khứ để chấp bút viết hồi ký.

- Tại sao các bác các chú không gọi ai mà lại gọi tao? Tôi hỏi con em út. Nó trả lời: vì anh thích tráng ca hơn tình ca.

Mẹ tôi thì bảo: số tử vi của con là làm nô bộc suốt đời.

Hậu truyện: Duyên – từ gái quê đến “hot girl livestream”

Ngày xưa ở quê, Duyên cấy lúa, gặt chiêm, tối hát ví dặm, mơ màng “Anh đi đường cái quan”… Giờ thì thời thế đổi thay, “đường cái quan” hóa ra là quốc lộ bê tông, còn anh “đi đường” lại là mấy chú đi SH biển tứ quý, đeo kính đen, áo Gucci fake, tay cầm iPhone 15 Pro Max, mồm nổ “anh làm bên trên Bộ”.

Duyên theo bà Cẩm lên phố, được dạy cách “hóa thiên nga”: phấn má hồng, môi đỏ chót, lông mày xăm như sâu róm. Bà Cẩm thương cháu lắm, còn lôi cả bộ đồ second-hand “hàng Thái” ra cho mặc, dặn:
– Nhớ nhé, đừng mặc khi rửa bát, kẻo phai màu!

Lá Gió Cành Chim

Cái gọi là “nhà bên cạnh” thực ra chỉ là căn hộ vách mỏng đến mức… ho khẽ cũng vang qua như karaoke phòng kế. Chủ nhà khéo léo treo tạm cái rèm hoa cùng vài bức tranh mua ngoài chợ Đồng Xuân để che đi cái sự trống trải. Thế là từ phòng tôi, chỉ cần hé mắt một cái, tôi có thể “update” toàn bộ drama hàng xóm.

LỜI NGUYỀN CỦA DÒNG SÔNG

Thành Hoàng làng tôi làm nghề bị gậy. Cứ ra giêng, con cháu trong làng bất kể giàu nghèo đều đi xin ăn khắp xứ trong khoảng một tháng trời, đó cũng là cách nhớ ơn ông tổ.

Năm nào tôi cũng về quê.

Ở đây, tôi được sống lại những năm tháng ấu thơ và hít thở không khí trong lành, lá phổi khử sạch mùi xú uế chốn thành thị rác rưởi.

Cha tôi bảo: Nghề chữ của con không bằng nghề ăn mày.

Mẹ nói: Khi đi khất thực mới hiểu được lòng nhân. (Đó là lý của người quê, ngay các bậc thánh chữ cũng khó giải thích).

Phiên tòa tại gia

Sáng hôm sau, ông chồng bị “mời lên xét xử” ngay tại nhà. Thay vì phòng xử án tráng lệ, hội đồng gồm bà vợ, công an tuần tra và vài hàng xóm tò mò ngồi chật phòng khách. Trên bàn, chén trà còn nóng, máy tính bảng mở sẵn để… livestream cho toàn xóm theo dõi.

Bà vợ, tay chống hông, mắt lườm ông chồng:

– Hôm qua mày dám đuổi tao ra đường, hôm nay phải ra hầu tòa!

Một công an trẻ cười:

– Phiên tòa tại gia thôi, mọi người giữ trật tự, không cần phải mang dùi cui.

Ông chồng ngồi, miệng lắp bắp:

Mày Không Muốn Nhận Tao Là Chồng?

Trời tối, đường lầy, sau khu chung cư cũ lúc 10 giờ đêm, tôi đi như một phóng viên lang thang, mắt chỉ thấy bóng đen và những vũng nước lấp lánh. Mỗi bước chân là một pha mạo hiểm: giày chồm xuống bùn, téch một cái, tai nghe xa xa tiếng xe máy rú, tiếng chó sủa, mà trong lòng vẫn phảng phất cảm giác… yên bình kiểu “được hòa mình vào đêm tối như một sinh vật vô danh”.

HÀ NỘI VÀ NHỮNG KHÚC MƯA

Hà Nội vào tháng này rất ít mưa nếu có chỉ là những cơn mưa nhỏ ...

Tối hôm qua cả phố ầm ĩ vì một việc rất xoàng. Thằng Du lên cơn nghiện trói mẹ lại lấy dây chuyền mang bán. Chẳng ai dám can đụng vào nó không ra Văn Điển thì cũng thành phế nhân.

Chị Thanh (người nghiên cứu mỹ học) lẩm bẩm: Các giá trị nhân bản đang bị hành quyết.

Mẹ tôi hỏi: Bộ môn của cô không có định hướng phần này?

- Thưa bà! Hiện tượng này liên quan tới tôn giáo và chính trị.

 

Hà Nội vào tháng này rất ít mưa nếu có chỉ là những cơn mưa như người đái giắt.