Truyện dài, tiểu thuyết nhiều tập
Cự Môn Thê Thiếp – Ký sự phòng nhậu (hồi 2 tiếp theo)
Ông quan chức đã ngà ngà rượu, vỗ bụng ầm ầm như trống trận:
– Nào, ta kể nốt! Mười bốn bà cơ mà, thiếu một cũng không trọn sự nghiệp!
Vợ bảy – Chủ tiệm vàng
– Bà này thì… quý kim. Lấy về, trong tủ lúc nào cũng vàng miếng, nhẫn tròn, dây chuyền. Được cái đi đâu cũng có tiền, nhưng khổ một nỗi bà ấy nghi ngờ dữ lắm. Tôi mà đi họp muộn 15 phút là bà hỏi: “Anh mang vàng đi đâu?” Cứ như tôi là cái két sắt biết đi.
Vợ tám – Chủ quán karaoke
Ông chép miệng:
Cự Môn Thê Thiếp – Ký sự phòng nhậu (hồi 2)
Ông quan chức vỗ đùi đánh “bốp”:
– Thôi, tôi kể cho chú nghe từng bà, chứ nói chung chung thì chú khó mà hình dung hết cái sự nghiệp… gia đình cách mạng của tôi!
Vợ cả – Cô y tá trạm xá huyện
Ông nhấc chén rượu, trầm ngâm:
Cự Môn Thê Thiếp – Ký sự phòng nhậu
Tôi đang ngồi trong căn hộ tập thể ọp ẹp còn sót lại sau ga Hà Nội, đối diện với ông quan chức đã về hưu nhưng vẫn dư oai phong cũ. Ông ta tự tay khui chai rượu nếp “quê nhà” nhưng đóng trong vỏ rượu ngoại để giữ thể diện, rồi vỗ bàn:
– Này, chú nhà báo, chú muốn biết tại sao một đời tôi lấy đến mười bốn bà vợ chứ gì?
Tôi gật đầu, vừa rót thêm trà đá, lòng thầm nghĩ: “Chắc đây là một thứ kỷ lục Guiness ở xứ này rồi!”
Ông quan chức gãi cằm, râu lún phún, hắng giọng:
Cuộc gặp gỡ với tổ trưởng dân phố
Cuộc gặp gỡ với tổ trưởng dân phố
Đúng hẹn, chiều hôm ấy tôi quay lại hàng nước của bà “nguyên vợ Quan chức”. Trời vẫn lất phất mưa, đường làng lầy bùn, từng tốp công nhân tan ca lầm lũi kéo nhau qua. Bà hàng thấy tôi liền hạ giọng:
– Sắp đến rồi đấy! Lão ấy lúc nào cũng đi chậm rì rì, tay phe phẩy quạt nan, bụng thì phình ra như cái trống.
Kỹ Nghệ Lấy Chồng 4.0, Chương 1: Quan Chức
Chim khôn chọn cành mà đậu
Gái khôn chọn lấy chồng vào nhà quan…
Nhà bà bán nước đầu ngõ ấy đã bắt đầu run. Run thay cho tôi. Vì trước một cơn thịnh nộ vô nghĩa lý của một kẻ vai u thịt bắp, thẻ ngành lấp ló túi áo, tôi vội đứng phắt dậy, lùi mấy bước để giữ thế thủ. Giữ kiểu này cũng chẳng oai hùng gì, vì tôi biết rõ: càng tỏ ra cứng thì lại càng dễ bị quy cho “chống người thi hành công vụ”. Thế nên đành giả bộ ngoan hiền, nhún nhường, sợ sệt, thậm chí có chút… khúm núm, cho qua chuyện.
CÁCH ĐẤT LIỀN BỐN MƯƠI HẢI LÝ
Tôi bị đuổi khỏi trường Đại Học Hàng Hải vào năm cuối cùng. Nói theo ngôn ngữ nghề nghiệp là tôi … “chết đuối trên bờ”.
Về nguyên nhân, tôi thấy không cần thiết phải kể ra đây, bởi lẽ, tôi sinh ra và lớn lên trên một đất nước vốn có nền văn học sướt mướt. Thêm chút nước mắt mà bạn đọc đã khóc nàng Kiều và các nhân vật X, Y, Z chỉ làm ngập lụt ngòi bút những nhà phê bình mẫn tiệp đang gò mình cố gắng tìm chỗ khô ráo cho các tác phẩm mang tính chiến đấu.
PHƯỜNG BÁT ÂM
(Nghĩa tử là nghĩa tận)
Tốt nghiệp Nhạc Viện chưa xin được việc làm. Tôi chơi nhạc đám cưới, vũ trường, đệm đàn cho các ca sĩ hạng Phường, Quận, thi thoảng leo tới cấp Thành Phố... vẫn xác xơ chẳng đủ trám miệng, dạ dầy bữa đầy bữa vơi "điểm phổi" bằng thuốc lào hay thuốc lá nhìn kẻ no đủ lượn SH rồi mơ tưởng đời mình tới lúc thăng hoa...
ĐÈO GỌI MẸ
Khi tôi lên đồn biên phòng Tà Sửa nhận công tác, anh Huy trưởng phòng cán bộ nói nửa đùa nửa thật: con gái vùng ấy đẹp lắm toàn cởi truồng tắm suối. Có ra ngắm thì phải “bí mật áp sát”, bị phát hiện là mang tiếng sĩ quan biên phòng đó.
BA NGƯỜI BẠN
Tôi có ba người bạn. Tôi yêu chúng và cũng thương cảm lắm nên mới viết về chúng. Câu chuyện chắp vá, vụng dại, còn mạch văn lúc tắc lúc thông y hệt cuộc đời mà chúng ta đang sống.
1/ THẰNG LIÊM
Thằng Liêm – kỹ sư chế tạo máy. Tôi không rõ nó có giỏi về chuyên môn hay không? Chỉ biết, nó hết sức vụng về khi chữa xe máy, dù là thay dầu.
Vợ nó là bác sĩ nha khoa. Tôi chắc, vợ nó giỏi chuyên môn.
TIẾNG NỔ SAU CHIẾN TRANH
Sau chiến tranh tất nhiên vẫn có tiếng nổ ví dụ như: Mìn phá đá, bắn tội phạm mang án tử hình, công an bắn kẻ cướp, kẻ cướp bắn công an...nhưng cũng có những tiếng nổ không nằm trong sự liệt kê của các nhà xã hội học.