Skip to main content

Thanh Vân: Tiểu thuyết gia

Thư Tình

Bà Kiểm lâm – tức vợ ông Phó Chi cục – nhiệt tình giới thiệu tôi với bà Trung úy Bu-Dích, cán bộ hưu trí ngành công an. Thay vì mời tôi về nhà, bà lại nhắn qua Zalo: “Anh cứ đến căn nhà có hàng rào găng cạnh quán trà sữa Góc Phố, phố Nhà Ngựa, là đúng chỗ.”

Mới ló chân tới cổng, tôi đã nghe vọng ra một giọng karaoke đầy nội lực:

“Bạc đồng me sừ chớ có mà phạt xe… atăng moa rắc công tê tú sàaaaaa!”

Tôi nghĩ bụng: “À ha, dân Bắc Ninh giờ hát karaoke cũng quốc tế hóa cả rồi.”

Em muốn... và không muốn...

Tôi vẫn chưa hiểu tại sao bà Ách – vợ sếp phòng Tài nguyên – không những cho phép mà còn xúi tôi đi cùng Suzanne dạo quanh Bắc Ninh. Hay bà đang “set kèo” để kiểm tra độ trung thành của tôi? Hay là một màn thử lòng dưới danh nghĩa “đi thực tế”?

Dẫu sao, sau vài tiếng cà phê – chụp ảnh – “check in”, tôi cũng kịp gây ấn tượng với Suzanne là một gã “đàng hoàng, chững chạc, có tiềm năng thành… phó phòng”.

Hậu truyện: Duyên – từ gái quê đến “hot girl livestream”

Ngày xưa ở quê, Duyên cấy lúa, gặt chiêm, tối hát ví dặm, mơ màng “Anh đi đường cái quan”… Giờ thì thời thế đổi thay, “đường cái quan” hóa ra là quốc lộ bê tông, còn anh “đi đường” lại là mấy chú đi SH biển tứ quý, đeo kính đen, áo Gucci fake, tay cầm iPhone 15 Pro Max, mồm nổ “anh làm bên trên Bộ”.

Duyên theo bà Cẩm lên phố, được dạy cách “hóa thiên nga”: phấn má hồng, môi đỏ chót, lông mày xăm như sâu róm. Bà Cẩm thương cháu lắm, còn lôi cả bộ đồ second-hand “hàng Thái” ra cho mặc, dặn:
– Nhớ nhé, đừng mặc khi rửa bát, kẻo phai màu!

Lá Gió Cành Chim

Cái gọi là “nhà bên cạnh” thực ra chỉ là căn hộ vách mỏng đến mức… ho khẽ cũng vang qua như karaoke phòng kế. Chủ nhà khéo léo treo tạm cái rèm hoa cùng vài bức tranh mua ngoài chợ Đồng Xuân để che đi cái sự trống trải. Thế là từ phòng tôi, chỉ cần hé mắt một cái, tôi có thể “update” toàn bộ drama hàng xóm.

Phiên tòa tại gia

Sáng hôm sau, ông chồng bị “mời lên xét xử” ngay tại nhà. Thay vì phòng xử án tráng lệ, hội đồng gồm bà vợ, công an tuần tra và vài hàng xóm tò mò ngồi chật phòng khách. Trên bàn, chén trà còn nóng, máy tính bảng mở sẵn để… livestream cho toàn xóm theo dõi.

Bà vợ, tay chống hông, mắt lườm ông chồng:

– Hôm qua mày dám đuổi tao ra đường, hôm nay phải ra hầu tòa!

Một công an trẻ cười:

– Phiên tòa tại gia thôi, mọi người giữ trật tự, không cần phải mang dùi cui.

Ông chồng ngồi, miệng lắp bắp:

Mày Không Muốn Nhận Tao Là Chồng?

Trời tối, đường lầy, sau khu chung cư cũ lúc 10 giờ đêm, tôi đi như một phóng viên lang thang, mắt chỉ thấy bóng đen và những vũng nước lấp lánh. Mỗi bước chân là một pha mạo hiểm: giày chồm xuống bùn, téch một cái, tai nghe xa xa tiếng xe máy rú, tiếng chó sủa, mà trong lòng vẫn phảng phất cảm giác… yên bình kiểu “được hòa mình vào đêm tối như một sinh vật vô danh”.

Cự Môn Thê Thiếp – Ký sự phòng nhậu (hồi 2 tiếp theo)

Ông quan chức đã ngà ngà rượu, vỗ bụng ầm ầm như trống trận:

– Nào, ta kể nốt! Mười bốn bà cơ mà, thiếu một cũng không trọn sự nghiệp!

Vợ bảy – Chủ tiệm vàng

– Bà này thì… quý kim. Lấy về, trong tủ lúc nào cũng vàng miếng, nhẫn tròn, dây chuyền. Được cái đi đâu cũng có tiền, nhưng khổ một nỗi bà ấy nghi ngờ dữ lắm. Tôi mà đi họp muộn 15 phút là bà hỏi: “Anh mang vàng đi đâu?” Cứ như tôi là cái két sắt biết đi.

Vợ tám – Chủ quán karaoke

Ông chép miệng:

Cự Môn Thê Thiếp – Ký sự phòng nhậu

Tôi đang ngồi trong căn hộ tập thể ọp ẹp còn sót lại sau ga Hà Nội, đối diện với ông quan chức đã về hưu nhưng vẫn dư oai phong cũ. Ông ta tự tay khui chai rượu nếp “quê nhà” nhưng đóng trong vỏ rượu ngoại để giữ thể diện, rồi vỗ bàn:

– Này, chú nhà báo, chú muốn biết tại sao một đời tôi lấy đến mười bốn bà vợ chứ gì?

Tôi gật đầu, vừa rót thêm trà đá, lòng thầm nghĩ: “Chắc đây là một thứ kỷ lục Guiness ở xứ này rồi!”

Ông quan chức gãi cằm, râu lún phún, hắng giọng:

Cuộc gặp gỡ với tổ trưởng dân phố

Cuộc gặp gỡ với tổ trưởng dân phố

Đúng hẹn, chiều hôm ấy tôi quay lại hàng nước của bà “nguyên vợ Quan chức”. Trời vẫn lất phất mưa, đường làng lầy bùn, từng tốp công nhân tan ca lầm lũi kéo nhau qua. Bà hàng thấy tôi liền hạ giọng:

– Sắp đến rồi đấy! Lão ấy lúc nào cũng đi chậm rì rì, tay phe phẩy quạt nan, bụng thì phình ra như cái trống.